Những năm tháng không còn là chính mình chỉ vì hai chữ "ma túy".


Những năm tháng không còn là chính mình chỉ vì hai chữ "ma túy".

Tôi năm nay 35 tuổi, sinh ra và lớn lên tại vùng đất đầy nắng và gió của miền Trung. Từ nhỏ đến lớn tôi đã được đánh giá là ngoan ngoãn, học giỏi đúng kiểu con nhà người ta mà các bạn trẻ hay ví von như bây giờ.
Tuổi thơ của tôi cho đến khi học hết cấp 3 cũng như bao bạn bè khác. Vẫn là sau những buổi đi học là thời gian đi mò cua, bắt ốc. Là những chiều thả diều cùng đám bạn và mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi tôi đi học đại học xa nhà.

                         Tuổi thơ vui vẻ khi không có ma túy

Khi chọn trường thi tôi đã mạnh dạn nộp hồ sơ vào trường đại học Bách Khoa tại Sài Gòn. Với mong muốn được học tập trong môi trường mới và khát khao thay đổi cuộc đời của mình và gia đình. Tôi họ ngày học đêm và cuối cùng giây phút chờ đợi của tôi cũng đến, tôi như vỡ òa khi nhận được thông báo trúng tuyển, gia đình tôi cũng rất vui và tự hào.

Những ngày xuống Sài Gòn quả thật không như những gì tôi hằng nghĩ. Nhà tôi cũng thuộc dạng gia đình bình thường chứ không dư dả gì, ban đầu mới xuống bố mẹ cũng cho tôi tiền để trang trải cuộc sống và tập trung học. Nhưng chi phí dưới thành phố lai không hề rẻ như ở quê, tôi phải đi làm thêm để có tiền trang trải tiền ăn học, phòng trọ. Vơi ngoại hình cao ráo và cũng được mọi người khen là đẹp trai tôi đã xin vào làm bồi bàn ở quán bar. ở đây tôi kiếm được lương cao hơn hẳn những công việc trước tôi từng làm, và lại hay được khách bo thêm tiền.

Dần dà lại có các chị yêu quý tôi hơn, tôi có yêu một ngươi hơn mình 5 tuổi, và đó là nguyên nhân những trượt dốc về sau. Người đó có tiền lo cho tôi nhiều thứ, từ xe xịn đến quần áo hàng hiệu… sau đó lại là những buổi nhậu nhẹt, hát hò và trong đó có cả chất kích thích.

                                

Ban đầu tôi vẫn chủ quan và nghĩ không nghiện, chỉ chơi cho vui. Dần dần không có là tôi lại khó chịu, mệt mỏi. Ban đầu tôi chỉ chơi thuốc lắc, sau đó tôi lại dùng thêm cần sa, và ma túy đá là thứ tôi sử dụng nhiều nhất. Cứ cách mấy ngày là tôi lại dùng. Tôi không còn chú tâm vào họ, đến năm 2 đã nghỉ học àm chỉ tìm cách có tiền để được ăn chơi va dùng ma túy.

Bản thân cứ trượt dài như vậy cho đến khi một lần tôi uống rượu ngà ngà say, bọn bạn dúi cho tôi một loại ma túy khác hút bằng giấy bạ, tôi biết đó là heroin. Bọn nó bảo tôi dùng cái này phê lắm, thích hơn mấy loại kìa nhiều. Sẵn có rượu trong người tôi cũng hít vài hơi, nhưng sau đó tầm 10 phút tôi bắt đầu choáng váng, bụng đau dữ dội, lúc đấy chỉ thấy người như lịm đi, tim như sắp băn khỏi lồng ngực, tôi chỉ nghe thấy xum quanh mọi người bảo: “Nó bị sốc thuốc rồi, cho đi viện ngay”. Đến khi tỉnh lại thì thấy mẹ tôi đang ngồi khóc, ánh mắt bà hiện lên vẻ mệt mỏi và buồn bã. Trên người toàn là dây rợ chằng chịt, Mẹ bảo tôi hôn mê đã 4 ngày, may mà đưa vào cấp cứu kịp. Không thì chắc tôi cũng chẳng còn nhìn thấy những người thân của tôi nữa. Tôi nhìn xum quanh chỉ có bố mẹ, anh chị tôi, còn đám bạn anh anh em em, chiến hữu thì không thấy bong dáng ai cả.

Sau lần như chết đi sống lại, tôi đã nhìn nhận lại 4 năm qua tôi đang là ai? Tôi đã làm những gì, Bố mẹ tôi khóc cạn nước mắt vì không nghĩ đứa con họ tự hào ngày nào giờ đã là một con nghiện. 

Tôi đã thành thật với gia đình nói tôi nghiện, và đã xin bố mẹ tha thứ, tôi đã đến trung tâm tự nguyện để cai. Sau 6 tháng vật lội với những cơn thèm thuốc và mệt mỏi, tôi đã cai nghiện thành công. Cai xong tôi đi học sửa chữa xe ở huyện sau đó xin bố mẹ cho vay khoản tiền để mở cửa hàng sửa chữa xe máy, tôi đã không còn qua lại Sài Gòn nữa.

Giờ đây tôi đã có vợ và 2 nhóc đáng yêu, nhiều đêm tôi cứ suy nghĩ và nuối tiếc 4 năm ngập mình trong ma túy. Giá như tôi kiểm soát bản thân tốt hơn, tôi chịu khó học tập thì chắc tôi đã không lãng phí những năm tháng đáng ra là đẹp đẽ nhất. Nhưng tôi lại biến nó thành đen tối nhất.
Với những ai đang sử dụng ma túy, tôi khuyên thật hãy bỏ đi, hãy quyết tâm và bản lĩnh. Cuộc đời chúng ta chỉ sống được một lần, đừng sống một cuộc đời chỉ là nô lệ của ma túy, chứ không phải là sống một cuộc sống của con người.